Livingdream logo |
Dream CV Blog
Cánh nó bật ra mạnh mẽ. Lấp lánh.

Mỏng manh đến mức tưởng như có thể dễ dáng xé rách với chút sức lực chẳng đáng. Nó như tan ra lẫn vào không gian chung quanh dịu dàng. Đời côn trùng thì ngắn ngủi lắm, nó nghĩ vậy, một con bướm đêm mà lại say mê ánh đèn thì chả gieo mình vào cát. Người ta lả đi như một cánh hoa tước vậy, chẳng đủ sức gì để lưu lại sự tồn tại của mình, dẫu có sống hằng hà năm. Nó uốn nếp cánh vào gió thoảng, hiu hiu buồn. Màn đêm đắp lên Một nỗi niềm gì khó tả đến tận cùng, tiếng reo nhè nhẹ của gió lướt tà tà lạnh lẽo. Lớt phớt trên át cánh mỏng là vài giọt trắng xoá, óng ánh, mờ ảo trong những bóng chuyển dịch đè chồng lên nhau, sự bay của một con bướm cũng đẹp như chính nó. Đôi râu nó rung rung theo nhịp gió, hai cái khoảng mắt tròn bóng trên đầu miên man sáng rực ánh đèn. Đôi cánh nó dịu dàng lướt gió lên càng cao hơn, chẳng hề một ai nhìn đến cái cảnh một chú bướm tìm về Mặt Trăng.

Bản chất sự tồn tại của một sinh vật như nó là để phục vụ cho ham mê thứ hình hài sống động của ánh sáng. Thứ tình yêu nghiệt ngã và bất chấp đó vượt qua mọi rào cản vật lý và cả cái sự điêu tàn của giống hồ điệp đêm. Ánh trăng như là một bản thể của mặt trời nhưng êm đềm lắm, chỉ có mình ngài là đưa mắt trông nom những sinh vật ẩn mình trong bóng tối. Nó phải sống sao cho trọn, cho thoả cái nỗi đớn hờn ánh sáng xa vời vợi và cả cái mộng ước điên rồ dẫu biết là chẳng thể được, chẳng thể bứt xiềng xích ra và bay tận cùng về thứ vốn không dành cho nó. Nó bay bình tĩnh và yên bình lắm, đâu phải ai cũng có thể đón nhận cái “ngày mai ta không còn trên đời” này nữa dễ dàng đến vậy. Nhưng với nỗi tủi hờn một đời trong đêm, sinh ra để đeo đuổi rồi chết chìm trong tối, nó cá một tình yêu và lý tưởng man dại, và chẳng hề chối cãi nỗi đau vô vàn đấy.

Mặt trăng sáng đều như một mảnh băng dính nhỏ, cuộn thành vầng trong mắt, dại ra thành đốm mờ mất dạng, thân người đu đưa như một gã say những hướng bay vẫn hoàn một hướng, cao vút vào không trung. Và rồi nó đã bay như thể khi tia sáng mặt trời đâu tiên rải lên cánh thì nó đã tan vào mãi đêm thẳm. Càng bay nó càng thấy cánh nó đang ánh rực quết dài thành vệt khí.
Cuối cùng thế gian đã lỡ mất cái khoảng khi nó bùng lên như một ngọn lửa trắng, bắn nhưng tia sáng rực rỡ nhất cuộc đời mình.
Bướm Đêm
Imagine a line in front of you. It’s like a marker pen line. The place is seizing bright, clean white and the line is deep shade black. Let say over the other side there are your friends, they seem happy and are jokingly talking with each other. You feel the normal urge to moves toward them, but a sudden signal tells you not to interrupt their own time, their owns conversation, they might not welcome you in. There's a sudden replay to time when you guys fought, you’ll always be the first to say sorry even if it’s not all your fault. In disagreement with your flashback, you blink.
And when you opened your eyes, your friends disappeared in the place of your family. They seem to be packing up for a trip, everyone’s smiling brightly. You try to shout but there's only clear hollow breath, no sound. As they turn around and walk somewhere away from you, your footsteps quickly pick up. But the black line moves along to your pace, fasten up as you start to run. Dad and mom aren’t running either is your little sis, they’re all walking calmly, there’s this warm family scene surrounding them as if it’s a picture whereas you never existed. You close your eyes, run in desperate of not wanting to be left behind.
This time your eyes open to see a girl, not at all familiar, she stood small like a small child’s figure. Her face is hidden in the dark, but there’s this weird feeling that she’s smiling to you. She asks whether if you want to be a social animal on this side but will forever need to take care of whom you love or to stand on that side to be a strong independent man.
You stand still on your feet and think about times when your friends borrow money and when your parents only spent time on your little sis, all those memories suddenly felt much more clearer.
But then you don’t feel surprised, if not with them then where? You had become so used to it that it matters no more, every relationship has its price. “I want to be on the other side of this line.” You say with great confidence. “Foolish.” She chuckles lightly and a bright flash set you home with your family and friend, forever and after...
Imagine a thin line
Will Power: rất hay ban oi
Speak your mind
dunghiep: Mình cũng rất thích CLB như thế này, tiếc là quá tuổi mất rùi 🙂
Dạo đây, tôi hay bắt gặp những ánh mắt vô danh.
Những đôi mắt này không có tên nhưng lại rất phổ biến, tôi dám cá là ai cũng từng bắt gặp những kiểu nhìn như vậy rồi, đầy trên phố và bên các trung tâm thương mại. Bởi không có một cách gọi chung nào bao hết được vẻ đẹp lẫn bên trong, tôi xin tạm gọi là "họ", những con người của các bãi rác, các gầm cầu, các tấm bìa các tông dựng tạm bên lề phố.

Các vị nhiếp anh gia thì thích chụp thẳng vào mặt họ, xoáy ống kính vào trong mắt lắm. Những ai đã từng xem những kiểu ảnh đó thì đều biết rằng họ thường không cười, lặng thinh nhìn thẳng, đôi khi còn đem nét thách thức sự đời, dù là đứa bé 5, 6 tuổi hay cụ già 8 mấy. Hẳn nhiên là xã hội tự lo lấy thân đã dạy cho họ phải xòe những mẩu gai nhọn ra từ sớm, phải đẩy những kể không ích gì cho mình ra và kéo chân những người có tiền ở lại.

Là một học sinh thẳng nói ra là túi tôi không sẵn tiền và cũng không có nhu cầu trữ bên người mọi lúc, thế nên khi bắt gặp những kiểu nhìn đau đáu hay chỉ đơn giản là bóng hình tương tự cuộn tròn gần đấy, tôi đều vô thức tránh đi. Không phải do sự xem thường hay sợ hãi mà là do cái tôi muốn giúp đỡ không cho phép tôi nói không với họ, với những người đang đưa tay ra ra chờ đợi một điều gì mà tôi không đủ để cho họ. Đó cũng là sự né tránh tự nhiên của một người đi đường, một người mà đang còn vội về nhà để tự lo cho thân mình trước đã, đâu rảnh ra thời gian để chạm vào, để quan ngại đến nỗi đau thương của họ. Ừ và để rồi có một ánh nhìn mỗi ngày tôi đều tránh đi như vậy, giấu vẻ ngượng ngùng và ích kỉ sâu bên trong mình, đôi lúc còn là sợ hãi tại nhỡ đâu sẽ bị bọc trần khỏi những lý do.
Ánh nhìn
"Nào hãy cầm lại trái tim đó đi, xốc chặt dao, súng của cậu, mai ta sẽ chĩa kiếm vào con người đấy không phải hình nộm đâu, mà cậu nào yếu vía quá thì cảm phiền ở lại giúp, đã mang màu cờ này rồi thì phải luôn dũng mãnh lên, mai ta sẽ chiến, sẽ thắng."

Ôi những ngày chiến, rực những đoạn pháo nổ rần trời, những lá cờ phất cao trên đầu, trên mái nhà, trên đường lớn, cháy bừng những đam mê, những tuổi trẻ, chẳng chút nào hối tiếc.
Trên sa trường, người ta đã ngã trong cái vô danh của hàng nghìn các cậu lính khác, những bóng rập đổ nhoài, máu bắn thành dòng cháy đốt, Có lẽ các cậu đã là những cậu thanh niên lớn lên như một kiểu sắp đặt, ngờ nghệch và bảo thủ lắm chứ, nhưng đấy các cậu hãi gì nữa cái chết, chiến tranh cháy lên một nỗi mộng gì ghê gớm lắm không đời nào dứt ra được.
Tớ mơ được những buổi miên man, bọn lính trẻ khoác vai nhau đưa ngươi theo nhạc điệu, lửa chãy giữa vòng tròn cuồn cuộn, rống lên nước mắt và lòng tin bởi mai ta sẽ thắng dài, thắng mãi, in vệt độc lập trên nền đất. Thôi thì cạn ly ăn mừng cho người lính trẻ, nhiệt huyết bừng lên cháy thành vụn, say đắm, những bao dõng dạc cất tiếng: "Ờ tớ đã sống như thế đó, chẳng thể làm đổ gục một trái tim nhuốm cháy màu cờ tổ quốc được đâu."
Lý tưởng
Will Power: I only knew a little about war. Ofcourse I hate the wars. Wishing there’s no war on our world.
Là con người thì mình sống nhiều nhờ động lực.
Nhưng dẫu cho mình cầu ước nó đến sáng thì cũng vậy, chả thấy tăm hơi. Đôi khi rất băn khoăn kiểu : chẳng lẽ mới kia dạt dào tinh thần là do cà phê? Rồi lại ngớ người chạy đi tìm tiếp. Tối lục đục lập kế hoạch ngày mai để rồi vỡ ào, chả làm nên gì hết. Hoá ra tại cái động lực mập mờ mà thân mềm đi, não cũng nhũn theo, mình chạy theo hoài riết cũng quen luôn, thôi đợi tao có động lực cái đã...
Chán
hoangphuong: Bỏ chán đi và mạnh mẽ lên nào
Dạo này đang học tiếng Nhật, quả thật là một ngôn ngữ khá là khó nuốt.
Cảm thấy văn hoá, nhạc tiếng Nhật cực kì dễ thương lúc đầu hơi "bánh bèo" tí sau cũng mê tuót, giới thiệu mn bài hát "bolo" này nghe thử, biết đâu lại mê say💖
Kathyminhkhue : Bolo ~
dunghiep: Mình cũng muốn học tiếng Nhật
Mỗi ngày, tôi đều đem theo một cái áo khoác.

Có lẽ, đó là một loại tự ti, một sự tách biệt thường thấy sau một ngày dài mệt nhọc.
Nhưng thực lòng mà nói, thỉnh thoảng thu mình lại một tí, mơ mơ màng màng quên nhiều một tí.., cũng tốt cho bản thân lắm.

Tôi thích cái cảm giác vùi đầu vào hai cánh tay áo dài ấm áp, hít hà chút huơng thơm còn sót lại do mới giặt,..
Có khi, tôi còn ngửi thấy chút "nắng" nữa đấy!
Cuộc sống luôn tràn ngập những khoảng khắc nhỏ bé và dịu ngọt đến khó tin. Ta cứ luôn mải chìm đắm trong những điều vĩ đại, để rồi quên mất mùi vị của một viên kẹo sữa tan dần trên đầu lưỡi, cảm giác tự hào khi trang trí lại bàn học của mình,..

"Invest in rest."

Ngày 5/11/18
Có một giọt nắng
Kathyminhkhue : So sweet !!!
Kathyminhkhue : 🍬🍭🍦🍰🍫
Có một chiếc lọ rơi xuống sàn.
Vỡ vụn, rách nát và.., cũng thật là thảm hại.

Những mảnh vỡ bắn tung tóe như phó thác chính mình vào trong cái tự do của đau đớn.
Chúng đang bay trong sự vô tình buông lỏng của xiềng xích, trong nỗi đớn đau của một con bướm, đang buông những nhịp cánh cuối cùng...

Có thể.., keo sẽ hàn gắn chúng.., như cách ta xé đôi tờ giấy để rồi lại xếp nó bên nhau.
Nhưng rồi, keo cũng sẽ chả giữ được sự ham muốn đến đáng thương của chúng.

Như con người tìm kiếm danh vọng để tô đậm bóng hình của bản thân, thì chúng cũng chỉ đang tìm kiếm, cái kiến tạo nên những mảnh vỡ trong chiếc lồng vô chủ.

"We're made from broken parts, we were broken from the start."
Broken parts...
Dream Care: Truyện ngắn sâu sắc
Mẹ thiên nhiên tạo nên vạn vật. Từng ngọn cỏ xanh mướt, đến những sinh vật xinh đẹp đến không ngờ,..
Nhưng trong số đó, mẹ lại dành sự ưu ái quá đáng đối với "con người".

Ngày từ đầu "con người" đã là một sự tồn tại khó tin, như một virut cấp cao ngiền ngấu cả trò chơi, dễ dàng đánh bại các loài khác trong quá trình tiến hoá đầy gian khổ.
"Con người" là loài vật hoàn mĩ nhất do mẹ tạo ra, lớp vỏ ngoài xinh đẹp lẫn trí thông minh hơn hẳn các loài khác đã sớm thể hiện sự cố gắng của mẹ để tạo ra giống loài này...
Bất quá, ẩn dấu sâu trong "con người" là một chấm đen nhỏ bé, từ từ và chậm rãi lan ra, chiếm cứ toàn bộ những vẻ đẹp mơ hồ còn sót lại.

"Con người" bắt đầu xem mình là trung tâm của muôn loài cũng như cái cách mà chúng ta từng cho rằng Mặt Trời quay quanh Trái Đất vì nó là hành tinh được tạo nên bởi Chúa. Chúng ta chà đạp lên sự sống của các loài khác chỉ đơn giản vì muốn thể hiện cái vị trí dẫn đầu đó.
"Con người" xem sự ưu ái của mẹ như một phiếu đồng ý ngầm cho các hành động đó, chũng ta mê mẩn các loại thoả mãn về mặt vị giác, xúc giác lẫn cảm giác khi phanh thây các "chị em" của mình, từ lâu "con người" đã thoái hoá quay trở lại thời man rợ khi chém giết là một phần của cuộc sống...

Mẹ thiên nhiên lần đầu tiên sợ hãi... Có lẽ.., "con người" vốn dĩ không phải là do bà tạo ra chăng..?
Trứng chim cúc cu
Kathyminhkhue : Nhưng sao cái tiêu đề là trứng chim cúc cu 🤔
Dreambig Phoebe: lên google tra ấy cúc cu đẻ trứng mình vào tổ chim khác để chúng nuôi thay
Kathyminhkhue : OK..... 😶