Livingdream logo |
Dream CV Blog
Chiều hôm đó đội trưởng dẫn chúng tôi đến thăm nhà một đồng chí chung tiểu đội. Đồng chí kia bị thương được miễn phép về chữa trị, cộng thêm tang lễ người thân viếng nên được ở nhà mấy tháng. Cậu ta tên gì tôi không rõ, chỉ biết đã không còn gia đình nữa. Nhà có hai người anh đều hi sinh trên mặt trận, ba mẹ đồng loạt qua đời không lâu sau, họ hàng nội ngoại di tản mỗi người một ngả. Cũng chẳng phải câu chuyện gì mới ghê gớm lắm, chiến tranh là tàn bạo. Chiến tranh hẳn nhiên sẽ cướp đi nhiều thứ.

Tiểu đội chúng tôi tương đối nhỏ, đi tong mấy thằng rồi, khóc không ra nước mắt nữa. “Đang thiếu người rắng đợi đi, trong lúc đó lo cho mấy thằng còn lại kìa, chẳng biết ngày mai được nhiêu mống…” Thiếu úy từng nói vậy với đội trưởng, làm cho anh ấy nghĩ mãi, nhìn chúng tôi như nhìn mấy đứa con sắp vể nhà chồng, rồi hôm nay lại dắt đầu đi thăm đồng chí cô đơn.

Đồng chí ơi cậu mở cửa đi…

Hóa ra cậu bạn này hôm nay không ở nhà, hay đúng hơn là đã mấy ngày không về nhà rồi. Tiểu đội trưởng hụt hẫng tính về thì cô hàng xóm mách cậu ấy đi thăm một cụ già gần bên đó. Thấy cũng mất công đến rồi thì nhất phải gặp mặt, đội trường hứng khởi dẫn đầu.

Gõ cửa mấy tiếng… Tiếng chìa khóa lọc xọc đút vào ổ vặn, mở ra. Sau cánh cửa là một chàng thanh niên trẻ, trên đầu còn quấn băng trắng nhưng nét cười hiện rõ trên môi. Quần áo chỉnh trang nhưng không sạch sẽ, cánh tay mở cửa có vẻ không thuận, tôi đưa mắt nhìn vết sẹo dài trên cánh tay phải mảnh khảnh. Một đồng chí tương đối có vóc dáng.

Cậu ấy mỉm cười chào chúng tôi, đội trưởng đưa tay ra bắt rồi ôm xiết, hai người có vẻ khá thân thiết. Chúng tôi theo bước chân cậu tiến vào nhà, gian phòng cũ kĩ, nóng nực và bừa bộn. Đồ đạc trỏng trơ rải rác, tôi loáng thoáng thấy một chồng giấy báo và đống vỏ chai nhựa. Bán đồng nát. Mấy chữ đơn giản đó lọt vào tai tôi.

Ở giữa phòng chen lách bên những núi đồ là một cái bàn thấp bé, 5 người chúng tôi chật vật ngồi xuống quanh, cậu ấy có vẻ ngại. Đội trưởng hỏi sao không ở nhà của mình chạy sang đây chi? Đồng chí bật cười, em sang đây với bà Mỹ, bà già rồi ở một mình cực lắm. Từ trong nhà vang ra tiếng ho cố ý, cậu ấy lại càng cười, đấy anh thấy chưa bã lại tỏ vẻ rồi, có lần một mình buồn quá tự chạy đi tìm em, người già họ vậy…

Đội trưởng nói ra thác mắc quanh quẩn chỗ chúng tôi, bà Mỹ có máu mủ gì với em hả? Không anh, đồng chí lắc đầu, hồi mới xuất viện em gặp bà bên sạp rau lề đường, bà cứ quanh quẩn, quanh quẩn chỗ đó hoài nên bị chửi, em hỏi hóa bà bị đáng trí, con trai mất rồi, em mà không đưa về hôm đó, người ta còn tưởng điên. Chuyện nặng nề vậy đồng chí nói nhẹ nhàng ấm áp lắm, cậu kể mơ mơ màng màng ngày nào cũng mang chuối với bánh cho bà ăn, rồi hai người nói chuyện đủ điều, đồng chí lại bật cười, đủ chuyện vui mà cũng đủ chuyện khó, nhưng mà bà Mỹ ngoài lạnh vậy nhưng hiền khô à, chăm em như chăm con vậy.

“Một mình cậu chăm nổi không?” Đội trưởng thoáng lo lắng. Cậu ấy mỉm cười đầu hơi nghiêng, “em mà không chăm bã, thì ai chăm hở anh?” Đôi môi nhợt nhạt và nứt nẻ, bàn tay đưa ra về phía chúng tôi, cảm ơn nhiều nhé, mấy cậu ra trận còn tôi ở đây loay hoay chật vật, xin lỗi mấy cậu nhiều. Tôi chẳng cất tiếng chỉ chăm chú nhìn cái vết sẹo trên tay đồng chí và ánh nắng chiều tràn qua khung cửa.

Đồng chí à.., chúc mừng cậu đã không còn cô đơn nữa rồi.
Mảnh trời của những người cô đơn
Tay ấn trên cửa gỗ, tiếng gỗ mảnh kêu giòn từ trên khung cũ. GIan nhà mở toang cửa để lộ hướng nắng êm đềm. Dưới bậc thang có hai đôi guốc xếp gọn.

Trước nhà có một khoảng sân rộng thoáng đãng, nằm ườn một con mèo ba mắt, lười biếng ngáp dài. Thiếu niên ngồi khoanh chân ở trong nhìn chăm chú vào rừng cây, môi ân ẩn nụ cười dịu dàng. Ngón tay mảnh khảnh, cẩn thận mở nắp ấm trà ra, trà nấu nghi ngút khói, nhưng y không uống, từ ấm trà tỏa ra làn hương huyền ảo theo đường tỏa vào các ngách trong nhà. Thiếu niên hít một cái thật dài, hương trà pha thảo mộc lấp đầy lồng ngực phập phồng của y.

Giống như một người no bụng, y chớp chớp mắt, nghiêng người dựa vào khung cửa. Mùi gỗ ẩm quanh quẩn trên đầu mũi, ánh nắng chiều phủ màu tím nhạt, tô đậm dần cùng với cây cối rì rào nhè nhẹ. Cái chuông gió làm từ đốt tre cũng khẽ đung đưa. Con mèo cũng im lặng nhìn về phía vô định nhất, cứ tối là cả một vạt rừng rạp xuống, ngả màu biếc, như thể tan cùng một thể với trời mây.

Một người một mèo nhìn khoảng trời và đường trời xa vợi đó, có chút mất hồn.
Đêm thì trải tận lòng người cô độc, trong vườn hoa lặng bóng có tiếng ghita.

Người nào nghe rồi sẽ hiểu, khung cảnh tưởng như trữ tính ấy lại buồn đến thâu tâm.

Bóng một ai ngồi đàn điệu ballad rời rạc không hoàn chỉnh. Thân người đó tựa khẽ vào ghế gỗ, bóng người cựa quậy nhẹ nhàng cẩn thận. Gió thoảng vẻ tĩnh mịch, chân ai chậm vào tư thế, bắc cây ghita lên đùi rồi đặt cẳng tay thuần thục đệm từng âm xao xuyến.

Ghita có cái kiểu rung nốt luyến tuyệt đỉnh đó. Từng âm vang mác giữa trời đêm và trên cánh lá. Đơn điệu và mộc mạc chính cái chất của ghita.

Bông hồng trên bàn như sống dậy trong âm điệu dịu dàng ấy. Cánh hoa uyển chuyển trong ánh dịu của đèn mờ. Từng mảnh lá mỏng manh sắp lìa đu đưa khe khẽ, tiếng nhạc như quyện lấy vẻ xinh đẹp nơi đóa hồng. Cái cảnh mơ hồ đẹp đến mức tựa chừng khẽ nhích một cái sẽ tan thành bọt xóa.

Có ai đó ước cho mãi chỉ như vậy.
Tiếng ghita và bông hoa hồng
1 2 3 Nhảy!

Gió xé rít vào tai, tóc uốn bắn lên thành những đường mềm mại, bồng bềnh như thoát khỏi toàn thể tầm thường, lo lắng.

Cái khoảng khi nhấc chân bật khỏi sườn đồi, phía dưới là nước mênh mông, bên trên là trời cao rộng, tôi nghĩ chắc chết mất. Những lại không nỡ nhắm mắt.
Mắt mở banh chiêm ngưỡng duy cảnh hung tráng nhất đời người, như thể cả thế giới chịu dừng lại thu gọn trong ánh mắt, 10 giây đủ cho cả một vầng trời.

Người tôi co lại, muốn ôm lấy nhau, những cái chân à những cái tay. Ngứa mắt èo ặt thật, nên tôi dang hết ra. Gió phật mạnh vào người chẳng khác gì một tấm diều chao đảo. Tôi thấy như thể mình sắp rách, từng vụn vải rơi lả tả như lá rụng.

Rồi ùm một cái ào tiếng nước. Tung toé những hạt ngọc diệu kì, rát da thịt, một cuộc va chạm kì vĩ. Nước xộc xoáy vào tai, vào mũi, bọt trắng xoá bắn lên lượn vòng tròn. Lạnh ngất thân nhiệt khốn khổ, tôi bật đầu lên tìm dưỡng khí, tóc lại uốn, mướt lên da.

“Cái cảnh đầu tiên người ta thấy khi nhú đầu lên khỏi mặt nước”, chú hướng dẫn viên bảo, “là ánh nhìn lên từ dưới trời xanh biếc.”

Cái cảnh đó thiết khiến người ta nhỏ bé khôn nguôi.
Dưới trời xanh
Lũ trẻ bu kín lấy tôi, chúng bảo muốn làm một dự án.

Tôi dự tính sẽ an ủi mấy nhóc nếu kinh phí hay mong muốn ấy to lớn quá.

Nhưng thằng Bi, thằng mà tôi chẳng ngờ tới gào to: “Tụi em sẽ làm một dải cầu vồng bằng vết tay!”
Hùng hồn cu cậu giải thích rằng tụi nhóc muốn gởi thông điệp tới những người trên phố hỏi họ có muốn xây dựng dải cầu vồng xinh đẹp cho những em ở trại không?
Mỗi một vết tay là một lời hứa, là một chút hi vọng.

Tất cả gì lũ nhóc cần là một tờ giấy khổng lồ và một người đứng sau ủng hộ. Nhìn vào tất cả những ánh mắt van nài đó, tôi biết chắc rằng mình không thể nói không được.

Nhưng thế giới có thể nói không.

Thế giới chẳng hiền lành hay dễ thương, êm đềm hay để tâm đến, những dải cầu vồng trải trong nó.
Thế giới thật ác độc.

Lũ trẻ thất bại rồi nhưng các em cứ luôn nán lại. 7 hộp màu không vơi đi như nỗi buồn trong mấy đứa.

Cuối cùng thằng Bi khóc trước, nhóc tí đặt nhiều mơ mộng vào đó lắm, nước mắt nhỏ dài như mưa rào.

Tôi cũng muốn an ủi nhóc lắm nhưng rồi thôi. Sẽ đến một ngày khi mấy đứa nhận ra, ngày hôm đó mưa không xám trời là để chờ dải cầu vồng chiếu rực.
Bảy màu cầu vồng của thế giới
Bên hè có một quầy bánh mì pate.

Bà chủ là một người rất hay cười:

Cứ thấy người đi qua liền vội gọi:
- Con trai ơi ăn ủng hộ cô không?

Người đó có chút ngạc nhiên, liếc qua hàng bánh rồi lắc lắc đầu.

Bà chủ có chút tiếc nhưng vẫn tươi cười chào:
- Chúc một ngày vui vẻ nhé!

Thời nay bọn trẻ nhiều lựa chọn quá, chúng không ham bánh mì cổ lỗ mấy nữa, quầy của bà chẳng chốc bán yếu hẳn.
Mỗi ngày bà chủ vẫn kiên trì hô mời khách, có mấy ngày liền tù tí hàng chục cái lắc đầu.
Bà bỗng cảm thấy bánh mì trong tay cũng nguội…
Lại một ngày nắng lại những người bộ hành lướt qua.., có một cái hộp nhỏ trên bàn.

Một hộp pate, mũi thơm phảnh phất ám vào cả tờ note: ”Con ăn bánh ngon lắm! Thích nhất là nụ cười bà chủ.”

A, hôm nay bánh lại ấm giòn rồi.
Bánh mì pate nguội
Trên phố và trong nhà nguyện người ta mong ước những gì?

Dưới những ánh đường sáng dịu và thoáng lạnh, giữa Sài Gòn thôi, chờ đợi một năm mới.
Tuy không theo đạo nhưng ai cũng trao nhau những lời chúc, những món quà, và nhận lại. Sưởi ấm cái thổi phù của ông già Noen và đón chào cỗ xe tuần lộc trong bão tuyết.

Bấm đúng giờ cho đến tiếng ‘tích’ nhiệm mầu của bà Chúa Tuyết.

“Mọi người, Giáng Sinh ấm áp.”
Giáng Sinh
Chúng tôi bước đi trong con đường tối hờ. Vạn vật vội lướt qua rồi mất dạng. Chẳng có một sinh vật nào tồn tại được khỏi khuôn khổ của thời gian. Sự sống thì phải có cái chết. Chỉ là trong giây phút vĩnh cửu này, như một vết nứt của thời gian, quá trình ngưng đọng.

Sự lão hóa, sự lớn lên cũng là một vẻ đẹp quý hóa. Cây ra lá và lá ra hoa, mọi tiến trình theo tự nhiên đều có nghĩa lí của nó.

Thử tưởng tượng cái cảnh trong vườn không bao giờ đổi, hoa nở mãi đến nhàm chán, sự sống của chúng nó bị xem nhẹ bởi chẳng khuôn khổ nào đè bẹp được nét đẹp của nó cả, nó mãi đẹp đến bất tận.

Ở đây có một cái hồ, có tuổi. Những sinh vật sống thường đến đây ít nhất một lần trong đời, chúng nó tìm kiếm cái gì đó dưới đáy hồ trong khiết. Gơt gợt mặt hồ dậy sóng, chúng tôi nhìn thẳng xuống. Chẳng có gì hơn.

Được sống ở nơi vĩnh hằng là may mắn vô vàn. Có ai từng bảo chúng tôi thế.

Nhưng chỉ những một tâm hồn nứt vỡ lắm mới bước vào đây, mới lựa chọn cái khoảng không vô tận này, nơi không gì thật tồn tại ngoài cái hồ và sự mơ hồ trải mãi.
Mơ hồ
Tôi tự hỏi không biết cá biến thái có sống trên cạn được không nhỉ? Nếu giờ mà nuôi tôi trong bể mất bao lâu mới tiến hoá đây?

Chắc tại nắng biển làm người ta cứ như một ông hoàng con tắm nắng.

Mặt biển màu êm mềm phập phồng phết một sắc xanh dương thuần, chỗ hoà chỗ không.
Tôi gợt gợt vạt cát sát rìa khỏi triền nhỏ tự tạo. Tôi đã miên man cả một buổi chiều để đắp từng xô cát ướt nước mặn lên nhau, chờ chúng khô cứng như những đồn san hô óng ánh. Hì hục chiếm chỗ cũng rộng mà người ta lúc sớm còn bu đông hóng hớt chán. Họ chắc tưởng tôi xây lâu đài hay thi thố gì ghê gớm lắm, nhưng khi thấy mãi như cái đống cát không không thì hì hục bỏ đi ngay. Tại sao cứ phải mong cho những điều lớn lao chi nhỉ?

Triền cát đủ rộng cho tôi ngả lưng và cho hai cánh tay tôi dang ra như trên một cái hotel bed. Gió rì rào mang âm sóng vỗ, phả hơi chiều tà vào cái thân người đương mỏi mệt. Tôi sả một tràng cát vàng rộm khỏi tay cảm giác rạo rực lách mất dạng. Lười biếng nằm như vậy lâu hồi tôi mới chợt thấy chẳng có điều gì ngăn tôi nằm đây cả đêm nay.

Đôi khi người ta chỉ muốn thả cho mình yên bình trôi theo biển, khỏi phải đánh vật với đời nữa.
Làm người thiệt khổ quá có xương này xương nọ chẳng thể nào thả lỏng hoàn toàn được, rất mệt mỏi.
Ngồi trên đồn cát bự lòng dịu hẳn ra. Thôi khỏi về nữa, ngủ mãi vậy trong tầm nắng biển.
Biển trời, hôm nay tôi thấy nắng
Cánh nó bật ra mạnh mẽ. Lấp lánh.

Mỏng manh đến mức tưởng như có thể dễ dáng xé rách với chút sức lực chẳng đáng. Nó như tan ra lẫn vào không gian chung quanh dịu dàng. Đời côn trùng thì ngắn ngủi lắm, nó nghĩ vậy, một con bướm đêm mà lại say mê ánh đèn thì chả gieo mình vào cát. Người ta lả đi như một cánh hoa tước vậy, chẳng đủ sức gì để lưu lại sự tồn tại của mình, dẫu có sống hằng hà năm. Nó uốn nếp cánh vào gió thoảng, hiu hiu buồn. Màn đêm đắp lên Một nỗi niềm gì khó tả đến tận cùng, tiếng reo nhè nhẹ của gió lướt tà tà lạnh lẽo. Lớt phớt trên át cánh mỏng là vài giọt trắng xoá, óng ánh, mờ ảo trong những bóng chuyển dịch đè chồng lên nhau, sự bay của một con bướm cũng đẹp như chính nó. Đôi râu nó rung rung theo nhịp gió, hai cái khoảng mắt tròn bóng trên đầu miên man sáng rực ánh đèn. Đôi cánh nó dịu dàng lướt gió lên càng cao hơn, chẳng hề một ai nhìn đến cái cảnh một chú bướm tìm về Mặt Trăng.

Bản chất sự tồn tại của một sinh vật như nó là để phục vụ cho ham mê thứ hình hài sống động của ánh sáng. Thứ tình yêu nghiệt ngã và bất chấp đó vượt qua mọi rào cản vật lý và cả cái sự điêu tàn của giống hồ điệp đêm. Ánh trăng như là một bản thể của mặt trời nhưng êm đềm lắm, chỉ có mình ngài là đưa mắt trông nom những sinh vật ẩn mình trong bóng tối. Nó phải sống sao cho trọn, cho thoả cái nỗi đớn hờn ánh sáng xa vời vợi và cả cái mộng ước điên rồ dẫu biết là chẳng thể được, chẳng thể bứt xiềng xích ra và bay tận cùng về thứ vốn không dành cho nó. Nó bay bình tĩnh và yên bình lắm, đâu phải ai cũng có thể đón nhận cái “ngày mai ta không còn trên đời” này nữa dễ dàng đến vậy. Nhưng với nỗi tủi hờn một đời trong đêm, sinh ra để đeo đuổi rồi chết chìm trong tối, nó cá một tình yêu và lý tưởng man dại, và chẳng hề chối cãi nỗi đau vô vàn đấy.

Mặt trăng sáng đều như một mảnh băng dính nhỏ, cuộn thành vầng trong mắt, dại ra thành đốm mờ mất dạng, thân người đu đưa như một gã say những hướng bay vẫn hoàn một hướng, cao vút vào không trung. Và rồi nó đã bay như thể khi tia sáng mặt trời đâu tiên rải lên cánh thì nó đã tan vào mãi đêm thẳm. Càng bay nó càng thấy cánh nó đang ánh rực quết dài thành vệt khí.
Cuối cùng thế gian đã lỡ mất cái khoảng khi nó bùng lên như một ngọn lửa trắng, bắn nhưng tia sáng rực rỡ nhất cuộc đời mình.
Bướm Đêm