Livingdream logo |
Dream CV Blog
Chiều hôm đó đội trưởng dẫn chúng tôi đến thăm nhà một đồng chí chung tiểu đội. Đồng chí kia bị thương được miễn phép về chữa trị, cộng thêm tang lễ người thân viếng nên được ở nhà mấy tháng. Cậu ta tên gì tôi không rõ, chỉ biết đã không còn gia đình nữa. Nhà có hai người anh đều hi sinh trên mặt trận, ba mẹ đồng loạt qua đời không lâu sau, họ hàng nội ngoại di tản mỗi người một ngả. Cũng chẳng phải câu chuyện gì mới ghê gớm lắm, chiến tranh là tàn bạo. Chiến tranh hẳn nhiên sẽ cướp đi nhiều thứ.

Tiểu đội chúng tôi tương đối nhỏ, đi tong mấy thằng rồi, khóc không ra nước mắt nữa. “Đang thiếu người rắng đợi đi, trong lúc đó lo cho mấy thằng còn lại kìa, chẳng biết ngày mai được nhiêu mống…” Thiếu úy từng nói vậy với đội trưởng, làm cho anh ấy nghĩ mãi, nhìn chúng tôi như nhìn mấy đứa con sắp vể nhà chồng, rồi hôm nay lại dắt đầu đi thăm đồng chí cô đơn.

Đồng chí ơi cậu mở cửa đi…

Hóa ra cậu bạn này hôm nay không ở nhà, hay đúng hơn là đã mấy ngày không về nhà rồi. Tiểu đội trưởng hụt hẫng tính về thì cô hàng xóm mách cậu ấy đi thăm một cụ già gần bên đó. Thấy cũng mất công đến rồi thì nhất phải gặp mặt, đội trường hứng khởi dẫn đầu.

Gõ cửa mấy tiếng… Tiếng chìa khóa lọc xọc đút vào ổ vặn, mở ra. Sau cánh cửa là một chàng thanh niên trẻ, trên đầu còn quấn băng trắng nhưng nét cười hiện rõ trên môi. Quần áo chỉnh trang nhưng không sạch sẽ, cánh tay mở cửa có vẻ không thuận, tôi đưa mắt nhìn vết sẹo dài trên cánh tay phải mảnh khảnh. Một đồng chí tương đối có vóc dáng.

Cậu ấy mỉm cười chào chúng tôi, đội trưởng đưa tay ra bắt rồi ôm xiết, hai người có vẻ khá thân thiết. Chúng tôi theo bước chân cậu tiến vào nhà, gian phòng cũ kĩ, nóng nực và bừa bộn. Đồ đạc trỏng trơ rải rác, tôi loáng thoáng thấy một chồng giấy báo và đống vỏ chai nhựa. Bán đồng nát. Mấy chữ đơn giản đó lọt vào tai tôi.

Ở giữa phòng chen lách bên những núi đồ là một cái bàn thấp bé, 5 người chúng tôi chật vật ngồi xuống quanh, cậu ấy có vẻ ngại. Đội trưởng hỏi sao không ở nhà của mình chạy sang đây chi? Đồng chí bật cười, em sang đây với bà Mỹ, bà già rồi ở một mình cực lắm. Từ trong nhà vang ra tiếng ho cố ý, cậu ấy lại càng cười, đấy anh thấy chưa bã lại tỏ vẻ rồi, có lần một mình buồn quá tự chạy đi tìm em, người già họ vậy…

Đội trưởng nói ra thác mắc quanh quẩn chỗ chúng tôi, bà Mỹ có máu mủ gì với em hả? Không anh, đồng chí lắc đầu, hồi mới xuất viện em gặp bà bên sạp rau lề đường, bà cứ quanh quẩn, quanh quẩn chỗ đó hoài nên bị chửi, em hỏi hóa bà bị đáng trí, con trai mất rồi, em mà không đưa về hôm đó, người ta còn tưởng điên. Chuyện nặng nề vậy đồng chí nói nhẹ nhàng ấm áp lắm, cậu kể mơ mơ màng màng ngày nào cũng mang chuối với bánh cho bà ăn, rồi hai người nói chuyện đủ điều, đồng chí lại bật cười, đủ chuyện vui mà cũng đủ chuyện khó, nhưng mà bà Mỹ ngoài lạnh vậy nhưng hiền khô à, chăm em như chăm con vậy.

“Một mình cậu chăm nổi không?” Đội trưởng thoáng lo lắng. Cậu ấy mỉm cười đầu hơi nghiêng, “em mà không chăm bã, thì ai chăm hở anh?” Đôi môi nhợt nhạt và nứt nẻ, bàn tay đưa ra về phía chúng tôi, cảm ơn nhiều nhé, mấy cậu ra trận còn tôi ở đây loay hoay chật vật, xin lỗi mấy cậu nhiều. Tôi chẳng cất tiếng chỉ chăm chú nhìn cái vết sẹo trên tay đồng chí và ánh nắng chiều tràn qua khung cửa.

Đồng chí à.., chúc mừng cậu đã không còn cô đơn nữa rồi.
Mảnh trời của những người cô đơn