Livingdream logo |
Dream CV Blog
Tôi tự hỏi không biết cá biến thái có sống trên cạn được không nhỉ? Nếu giờ mà nuôi tôi trong bể mất bao lâu mới tiến hoá đây?

Chắc tại nắng biển làm người ta cứ như một ông hoàng con tắm nắng.

Mặt biển màu êm mềm phập phồng phết một sắc xanh dương thuần, chỗ hoà chỗ không.
Tôi gợt gợt vạt cát sát rìa khỏi triền nhỏ tự tạo. Tôi đã miên man cả một buổi chiều để đắp từng xô cát ướt nước mặn lên nhau, chờ chúng khô cứng như những đồn san hô óng ánh. Hì hục chiếm chỗ cũng rộng mà người ta lúc sớm còn bu đông hóng hớt chán. Họ chắc tưởng tôi xây lâu đài hay thi thố gì ghê gớm lắm, nhưng khi thấy mãi như cái đống cát không không thì hì hục bỏ đi ngay. Tại sao cứ phải mong cho những điều lớn lao chi nhỉ?

Triền cát đủ rộng cho tôi ngả lưng và cho hai cánh tay tôi dang ra như trên một cái hotel bed. Gió rì rào mang âm sóng vỗ, phả hơi chiều tà vào cái thân người đương mỏi mệt. Tôi sả một tràng cát vàng rộm khỏi tay cảm giác rạo rực lách mất dạng. Lười biếng nằm như vậy lâu hồi tôi mới chợt thấy chẳng có điều gì ngăn tôi nằm đây cả đêm nay.

Đôi khi người ta chỉ muốn thả cho mình yên bình trôi theo biển, khỏi phải đánh vật với đời nữa.
Làm người thiệt khổ quá có xương này xương nọ chẳng thể nào thả lỏng hoàn toàn được, rất mệt mỏi.
Ngồi trên đồn cát bự lòng dịu hẳn ra. Thôi khỏi về nữa, ngủ mãi vậy trong tầm nắng biển.
Biển trời, hôm nay tôi thấy nắng