Livingdream logo |
Dream CV Blog
Cánh nó bật ra mạnh mẽ. Lấp lánh.

Mỏng manh đến mức tưởng như có thể dễ dáng xé rách với chút sức lực chẳng đáng. Nó như tan ra lẫn vào không gian chung quanh dịu dàng. Đời côn trùng thì ngắn ngủi lắm, nó nghĩ vậy, một con bướm đêm mà lại say mê ánh đèn thì chả gieo mình vào cát. Người ta lả đi như một cánh hoa tước vậy, chẳng đủ sức gì để lưu lại sự tồn tại của mình, dẫu có sống hằng hà năm. Nó uốn nếp cánh vào gió thoảng, hiu hiu buồn. Màn đêm đắp lên Một nỗi niềm gì khó tả đến tận cùng, tiếng reo nhè nhẹ của gió lướt tà tà lạnh lẽo. Lớt phớt trên át cánh mỏng là vài giọt trắng xoá, óng ánh, mờ ảo trong những bóng chuyển dịch đè chồng lên nhau, sự bay của một con bướm cũng đẹp như chính nó. Đôi râu nó rung rung theo nhịp gió, hai cái khoảng mắt tròn bóng trên đầu miên man sáng rực ánh đèn. Đôi cánh nó dịu dàng lướt gió lên càng cao hơn, chẳng hề một ai nhìn đến cái cảnh một chú bướm tìm về Mặt Trăng.

Bản chất sự tồn tại của một sinh vật như nó là để phục vụ cho ham mê thứ hình hài sống động của ánh sáng. Thứ tình yêu nghiệt ngã và bất chấp đó vượt qua mọi rào cản vật lý và cả cái sự điêu tàn của giống hồ điệp đêm. Ánh trăng như là một bản thể của mặt trời nhưng êm đềm lắm, chỉ có mình ngài là đưa mắt trông nom những sinh vật ẩn mình trong bóng tối. Nó phải sống sao cho trọn, cho thoả cái nỗi đớn hờn ánh sáng xa vời vợi và cả cái mộng ước điên rồ dẫu biết là chẳng thể được, chẳng thể bứt xiềng xích ra và bay tận cùng về thứ vốn không dành cho nó. Nó bay bình tĩnh và yên bình lắm, đâu phải ai cũng có thể đón nhận cái “ngày mai ta không còn trên đời” này nữa dễ dàng đến vậy. Nhưng với nỗi tủi hờn một đời trong đêm, sinh ra để đeo đuổi rồi chết chìm trong tối, nó cá một tình yêu và lý tưởng man dại, và chẳng hề chối cãi nỗi đau vô vàn đấy.

Mặt trăng sáng đều như một mảnh băng dính nhỏ, cuộn thành vầng trong mắt, dại ra thành đốm mờ mất dạng, thân người đu đưa như một gã say những hướng bay vẫn hoàn một hướng, cao vút vào không trung. Và rồi nó đã bay như thể khi tia sáng mặt trời đâu tiên rải lên cánh thì nó đã tan vào mãi đêm thẳm. Càng bay nó càng thấy cánh nó đang ánh rực quết dài thành vệt khí.
Cuối cùng thế gian đã lỡ mất cái khoảng khi nó bùng lên như một ngọn lửa trắng, bắn nhưng tia sáng rực rỡ nhất cuộc đời mình.
Bướm Đêm